Ra mắt năm 2014, được xem là tác phẩm đầu tay chính thức của đạo diễn kiêm biên kịch phim Damien Chazelle. Thời điểm ra mắt, Whiplash gặt hái vô vàn thành công, nhận lại phản hồi tích cực từ cả người xem lẫn giới phê bình và giống như La La Land sau này của Damien, Whiplash cũng là một tác phẩm điện ảnh đương đại sở hữu số lượng đề cử và giải thưởng đồ sộ, là một trong số những phim kinh phí thấp nhất từng được đề cử Oscar ở hạng mục Best Picture.Hãy cùng gamehot24h review về Whiplash bạn đọc nhé.
Ngay từ thước phim đầu tiên, người xem được giới thiệu với nhân vật Andrew, chàng sinh viên năm nhất đang ngồi mải mê luyện trống. Cậu theo học ở Shaffer, ngôi trường âm nhạc tốt nhất nước Mỹ, và luôn nuôi trong mình ước muốn chạm tới được sự tuyệt đích – sự hoàn hảo – vĩ đại của nghệ thuật. Con đường tìm kiếm cái "hoàn hảo" quả thực chẳnh dễ dàng, thậm chí vào thời điểm phim bắt đầu, Andrew chưa hẳn đã là một tay trống tài năng, cái cậu có là khát khao và đam mê, không ngại khổ luyện để theo đuổi cái đích mà bản thân hằng ao ước. Điều này đã gây ấn tượng với nhân vật thầy giáo Fletcher, giúp cho Andrew có cơ hội tham gia vào "Studio Band", ban nhạc hàng đầu trong trường. Về phần Fletcher, ông là người luôn đặt kỳ vọng cao, luôn thúc ép học sinh của mình để chúng vượt lên trên khả năng của bản thân, ông ao ước có được một Charlie Parker hay Buddy Rich của riêng mình và luôn thèm khát được nhìn thấy sự hoàn hảo - tuyệt đích đồng thời không ngại đặt lên học trò của mình những áp lực to lớn, sử dụng lời lẻ thô tục, xúc phạm, hay thậm chí là bạo lực để làm điều đó.
Whiplash là hành trình kiếm tìm đích đến vĩ đại của người nghệ sĩ bị ám ảnh bởi sự hoàn mỹ. Là bức tranh về tâm tư, khao khát, ham muốn, mong một lần được chứng kiến và chạm tới khoảnh khắc của sự tuyệt hảo và hoàn mỹ. Là câu chuyện về những hi sinh, mất mát chấp nhận đổi thay và đau đớn cho ước mơ đã lựa chọn. Andrew, "thà rằng chết do nghiện ngập, bệnh tật ở tuổi 34 mà vẫn được người đời sau nhắc tới, còn hơn là thành đạt đến 90 tuổi mà không để lại được sự gì cho đời". Cậu trai mải mê theo đuổi đích đến vĩ đại mặc kệ đầy rẫy đau đớn, chông gai, chịu đựng cả những chấn thương không chỉ về thể xác mà cả tinh thần, bị ám ảnh, giày vò bởi sự hoàn hảo, người thường sẽ bỏ cuộc, còn với Andrew, những đớn đau ấy càng khiến khao khát bên trong cậu thêm phần to lớn, nhưng đồng thời cũng đánh dấu sự hình thành của những nỗi sợ ẩn sâu bên trong từng ngóc ngách của tâm hồn Andrew, sợ sự tầm thường, sợ bị mất vị trí...
Để rồi Andrew ngày càng lấn sâu vào những đau đớn, kiệt quệ, cậu quyết hi sinh tất cả để vì nghệ thuật, thô lỗ với gia đình, chấm dứt quan hệ với bạn gái, dần xem chuyện kết bạn là quá dư thừa và phí thời gian, giờ đây Andrew đã quyết SỐNG MỘT ĐỜI CHO NGHỆ THUẬT. Bên trong cậu sinh ra những cảm xúc, suy nghĩ, thúc đẩy cậu chạy đi, chạy đi theo thứ mà cậu hằng khao khát, ngay cả khi cái giá là đánh mất đi con người xưa cũ của chính mình. Bên trong tiềm thức cậu lúc này là một nỗi niềm khao khát to lớn và cũng là một nỗi sợ to lớn. Nỗi sợ nuôi lớn khát vọng trong cậu, nỗi sợ khiến cậu mạnh mẽ và thèm khát nhiều hơn, nỗi sợ tạo cho cậu quyết tâm hoàn thành đến cùng những gì đang dang dở. Ban đầu chúng ta thấy Andrew làm những việc cho khát vọng của mình, cho đam mê của mình, nhưng dần dần, khi nhận ra cái giá của sự vĩ đại chẳng mấy dễ dàng, cậu làm để thỏa lòng người khác, thõa nỗi sợ của bản thân, cậu chơi trống, luyện tập cho Fletcher, cố gắng thể hiện vì nỗi sợ bị thay thế. Nỗi sợ đã thành động lực đưa cậu đi xa trên con đường của mình, Nhưng... Phải đến tận cái giây phút quyết định Andrew có chạm đến được thành công hay không, nỗi sợ vẫn chưa đủ, chính xác là nó quá nhiều và nó có tồn tại! Andrew chưa sẳn sàng, cậu đã sợ sệt quá nhiều, giờ đây khi đối mặt với sự thất bại, nhục nhã ê chề, cậu nhận ra rằng cái nỗi sợ ấy nuôi lớn lên những khát vọng nhịp điệu bên trong thâm tâm mình, nên bây giờ đây dù khát vọng của cậu có to lớn bao nhiêu đi nữa thì nỗi sợ của cậu cũng lớn bằng bấy nhiêu. Andrew đứng giữa hai lựa chọn, bỏ đi hoàn toàn con người cũ, dẹp đi nỗi sợ và những suy nghĩ đã dày vò, ám ảnh tâm trí cậu bấy lâu để bước lên sân khấu lần nữa và làm những gì cậu muốn làm, hoặc ở đó, chấp nhận giới hạn khả năng của bản thân, vứt bỏ mộng tưởng về sự vĩ đại mà cậu hằng theo đuổi, sống đến 90, trở thành thứ tầm thường, và chết đi một cách tầm thường như những gì cậu đã sợ hãi... Đây là bước ngoặt của đời Andrew, cậu bước lên sân khấu, không chút run sợ, tự tin và hoàn toàn kiểm soát tâm trí mình.
Trên đây là bài review về phim Whiplash. Hãy cùng đón chờ các bài review tiếp theo tại gamehot24h.com bạn đọc nhé!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét