Thứ Năm, 17 tháng 12, 2020

Review His House (2020)

Nhìn poster phim với hàng loạt diễn viên da đen, ngay từ cái nhìn đầu tiên  gợi nhớ đến us hay Get out. Nhưng hãy cứ xem phim đi vì phim đã lột tả tinh tế những mâu thuẫn khó nói khi người da đen nỗ lực hòa nhập cùng cộng đồng da trắng. Hãy cùng gamehot24h review về His House (2020) bạn đọc nhé.

Hai vợ chồng da màu Bol và Rial sau khi vượt biên khỏi quê nhà Sudan đổ nát đã được chính phủ Anh chấp nhận sinh sống ở đất nước họ với tư cách người tị nạn, chứ không phải công dân thông thường. Họ được trao một số tiền trợ cấp nhất định, có một căn nhà tương đối tốt với điều kiện thân thiện với hàng xóm, không đòi hỏi thêm và tạm thời chưa được đi làm. Nhưng thay vì tìm cách trốn thoát, hai vợ chồng buộc phải ở lại căn nhà vì đây là cơ hội cuối cùng họ làm lại cuộc đời. Đã mất công bỏ xứ mà đi thì phải cố gắng bám trụ nơi đất khách quê người.

Không có đòn roi gây sát thương chảy máu nhưng sự phân biệt sắc tộc ngầm vẫn khiến khán giả lặng đi trong trăn trở. Những người da trắng luôn giữ thái độ im lặng, thờ ơ, thản nhiên làm việc riêng và không hề đếm xỉa đến sự tồn tại của người da màu. Họ - những người da tắng đang cho phép chính mình tự phân cách trong một thế giới khác biệt hơn. Trong cuộc phỏng vấn trước khi trao căn nhà, khi Bol ra sức khẳng định: “Chúng tôi là người tốt”. Tay cán bộ da trắng đã ngắt lời: “Anh không cần cố thuyết phục tôi việc anh là người tốt hay người xấu”. Có vẻ như họ đã có sẵn câu trả lời đầy định kiến trong đầu mình từ ngàn đời nay rồi.

Người phụ nữ hàng xóm da trắng luôn lạnh lùng ngồi cạnh cửa sổ từ phía trên cao nhìn xuống Bol, mặc kệ anh có cố gắng cười vui vẻ bắt chuyện. Câu nói đầu tiên và duy nhất thể hiện sự giao tiếp của bà dành cho Bol lại là một câu hỏi đầy miệt thị: “Anh vừa chưa rời đi à?”.

Người vợ Rial khi đám khám ở phòng mạch tư cũng gặp trường hợp tương tự. Khi Rial trả lời thật về nguồn gốc thực sự của mình cùng ký ức đau thương cô đã tự tay dùng dao vạch hình xăm trên cơ thể mình trong ngày chứng kiến cái chết của bố mẹ, ả y tá da trắng cố miễn cưỡng gợi chuyện thân thiện, nay đã chuyển sắc mặt, mở mắt to tròn ngạc nhiên và không nói được câu nào. Sự kỳ thị đôi khi đến từ ánh nhìn và thái độ, chưa cần phải cất lời nói.

Với tư cách dân nhập cư đến Anh, mà lại còn da màu, Rial còn vấp phải sự phân biệt đối xử của chính lũ trẻ cùng màu da với cô nhưng đã sinh sống ở đây lâu năm như người bản địa. Chúng chế giễu cách phát âm sai của cô, cố tình chỉ sai đường và còn cất lời đuổi cô về nước. Phân cảnh Rial lạc đường trong những bức tường trắng xóa như hiện thực da trắng đang bủa vây khiến cô lạc lối.

Ra đường gặp chế nhạo, về nhà Rial cũng không cảm thấy khá khẩm lên. Trái ngược với người chồng Bol luôn cố hòa nhập bằng cách thay đổi trang phục, thói quen ăn uống, cách thức phát âm tại môi trường mới, cô vợ Rail vẫn ăn bốc bằng tay và không hề giao tiếp bằng tiếng Anh. Phân cảnh hai vợ chồng ngồi đối diện tại bàn ăn với một người cầm dao đĩa, một người ăn bốc thể hiện sự mâu thuẫn giữa tư tưởng của cặp đôi. Khán giả phân vân không biết nên cho rằng Rail quá bảo thủ, Bol tân tiến hợp thời hay là Rail vẫn giữ được nguồn cội còn Bol đã đánh mất chính mình và hòa tan trong môi trường mới?

“Chẳng có ma quỷ nào cả” – câu thoại hiếm hoi đúng đắn của người chồng Bol lột tả trần trụi hiện trạng tồi tệ của cả hai người tại căn nhà ma ám. Chẳng có ma quỷ nào ám ảnh đáng sợ hơn mâu thuẫn sắc tộc và tiếng gọi quê hương. Cả hai đều bị giày vò bởi chiến tranh và cái chết của cô con gái Nyagak. Người chồng muốn phủ nhận quá khứ để xây dựng cuộc sống mới. Còn người vợ lại không ngừng nhớ thương hoài niệm. Họ đang bị mâu thuẫn với chính hành động ban đầu của mình là quyết tâm rời bỏ quê hương khốn khổ để làm lại cuộc đời.

Khi kê khai vào bản báo cáo, dù biết thừa căn nhà đang bị ma ám, người chồng vẫn cho rằng có lũ chuột trong nhà và hành xử như một kẻ điên trong mắt các cán bộ da trắng. Để đến nỗi người vợ phải chua chát nhận định rằng: “Họ thích nhìn ta như bị điên. Điều đó làm họ cảm thấy trông họ thật vĩ đại. Họ không muốn nhớ lại rằng chính họ cũng từng yếu đuối, tội nghiệp, lười biếng, tẻ nhạt”.

Thật may, đến cuối phim, cả hai vợ chồng đã tạm thời giải quyết mâu thuẫn bằng cái nắm tay ấm áp. Người chồng cố chấp cũng nhận ra rằng: Nguồn cội và bóng ma quá khứ vẫn ở bên mình dù mình có đi đến tận đâu.

Trên đây là bài review về phim His House (2020). Hãy cùng đón chờ các bài review tiếp theo tại gamehot24h.com bạn đọc nhé!



source https://gamehot24h.com/phim/review-his-house-2020-777846.html

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét